Một kiện COD bị từ chối tại cửa bắt bạn trả cả hai chiều cước và ôm hàng về sau chín ngày. Cách gọi xác nhận, đặt cọc và hạ tỉ lệ bom hàng xuống.
Sailo team20 phút đọc
Bốn giờ chiều, shipper gọi. "Chị ơi khách không nhận, em gửi hoàn nhé."
Bạn đang gói ba đơn khác. Bạn nói ừ, vì còn nói được gì. Chiếc túi đó bạn nhập từ hai tuần trước, nó vừa đi từ Gò Vấp ra Hà Nội, và bây giờ nó bắt đầu đi ngược lại.
Câu trả lời ngắn là bạn không chặn được hết. Bạn hạ nó xuống bằng ba việc, theo đúng thứ tự này: gọi xác nhận trước khi gửi, đặt cọc cho đơn giá trị cao, và để ảnh với mô tả đúng bằng hàng thật. Phần còn lại là chi phí kinh doanh, và bạn tính nó vào giá bán chứ không tính nó vào cơn tức.
Nhung bán túi xách da ở Gò Vấp, TP.HCM. Túi 1.250.000₫, khoảng 70 đơn một tháng, gần như toàn bộ là COD. Trước khi sửa lại quy trình, mỗi tháng chị mất khoảng sáu đơn ở đúng cuộc gọi bốn giờ chiều đó.
Hầu hết người bán tính sai chỗ này. Họ nhìn tiền cước và thấy nó nhỏ, nên họ chịu đựng.
Tiền cước là phần rẻ nhất trong sáu phần.
| Khoản mất | Ai trả | Bao lâu mới xong |
|---|---|---|
| Cước chiều đi | Bạn, dù khách không nhận gì cả | Đã mất rồi |
| Cước chiều hoàn | Bạn, theo bảng giá bên vận chuyển | Trừ vào kỳ đối soát sau |
| Vốn hàng nằm im | Bạn | Từ lúc gửi tới lúc nhận lại, thường một tuần trở lên |
| Hộp, giấy gói, thiệp, tem niêm | Bạn, và không dùng lại được nếu đã bóc | Mất luôn |
| Thời gian xử lý | Bạn, khoảng 20 tới 30 phút cho một đơn | Rải ra trong ba ngày |
| Món hàng không bán được cho người khác | Bạn | Đúng những ngày nó đang có người hỏi |
Lấy số của Nhung và làm phép tính. Cước một chiều bạn phải tự lấy từ bảng giá của bên vận chuyển bạn đang dùng, bằng văn bản, vì mỗi bên một kiểu và có bên tính hoàn hàng bằng một nửa, có bên tính đủ. Ở đây tạm lấy 35.000₫ một chiều để làm ví dụ, và bạn thay bằng con số thật của mình.
Đi 35.000₫. Hoàn 35.000₫. Hộp và giấy gói 18.000₫, đã bóc thì bỏ. Tổng chi trực tiếp khoảng 88.000₫.
Bên cạnh đó là 750.000₫ tiền vốn của chiếc túi, nằm trong một cái xe tải ở đâu đó giữa hai đầu đất nước, trong chín ngày. Nhung có sáu đơn như vậy một tháng. Sáu lần 88.000₫ là 528.000₫, và bốn triệu rưỡi tiền vốn không làm gì cả.
Cái đắt không phải là tiền cước. Cái đắt là số vốn bạn bỏ ra từ hai tuần trước, giờ đang đi ngược quốc lộ, và bạn không được phép bán nó cho ai khác trong lúc nó còn ở trên đường.
Và khi nó về, mở ra, góc hộp móp, tem niêm bị rạch, quai túi bị gấp vì kiện bị chèn. Bây giờ nó là hàng loại hai. Bạn bán nó với giá nào?
Đó là lý do bom hàng không phải chuyện bực mình. Nó là một khoản chi phí có thể đo được, và cái gì đo được thì hạ được.
Gộp tất cả vào một chữ "bom" là lý do người bán xử lý sai. Chúng khác nhau, và cách chặn cũng khác nhau.
| Loại | Dấu hiệu thấy được trước khi gửi | Chặn được không |
|---|---|---|
| Đổi ý, thấy chỗ khác rẻ hơn | Đơn đặt lúc khuya, hỏi giá nhiều lần trước đó | Chặn phần lớn bằng cuộc gọi và bằng giao nhanh |
| Đặt hộ người khác | Số điện thoại và tên người nhận không khớp nhau | Chặn được bằng cách gọi đúng người nhận |
| Đặt cho vui, đặt phá | Đơn ồ ạt cùng một địa chỉ, hoặc số lạ đặt nhiều món giá cao | Chặn được bằng cọc |
| Hàng không giống ảnh | Khách hỏi kỹ về màu và chất liệu mà bạn trả lời qua loa | Chặn được bằng ảnh và mô tả |
| Không được mở kiểm nên từ chối | Khách hỏi có được đồng kiểm không, bạn không trả lời rõ | Chặn được bằng cách nói trước chính sách |
| Sai địa chỉ hoặc sai số | Địa chỉ thiếu số nhà, thiếu phường, số điện thoại thiếu chữ số | Chặn gần hết bằng cuộc gọi |
Hai trường hợp sau đây không phải bom hàng, và nếu bạn đối xử với chúng như bom hàng thì bạn đang tự đuổi khách tốt.
Người không có nhà lúc shipper tới. Đó là lỗi lịch, không phải lỗi đạo đức. Họ vẫn muốn mua.
Người không nghe máy vì đang họp, đang lái xe, hoặc vì số lạ gọi lúc 11 giờ trưa. Nhắn Zalo, chờ, gọi lại. Đừng viết tên họ vào sổ đen sau một cuộc gọi nhỡ.
Nhắn tin không thay được. Một tin nhắn "Chị xác nhận đơn giúp em nhé" nhận về một chữ "ok" mà bạn không biết ai gõ.
Một cuộc gọi bốn mươi giây lọc ra ba thứ tin nhắn không lọc được. Số điện thoại có thật và đang hoạt động. Người nghe máy biết mình đã đặt hàng. Và địa chỉ đó có người ở trong khung giờ shipper hay đi.
Kịch bản, bốn câu, không dài hơn:
"Em chào chị, em là Nhung bên shop túi da. Em gọi xác nhận đơn túi tote màu nâu 1.250.000₫, giao về địa chỉ 27 đường Lê Lợi, phường 4, mình đúng chưa ạ?"
"Đơn này thu tiền mặt khi nhận, tổng 1.250.000₫ cộng phí ship ạ. Chị chuẩn bị giúp em tiền mặt nhé."
"Bên em gửi chiều nay, dự kiến hai tới ba ngày làm việc. Shipper sẽ gọi trước khi tới."
"Nếu hôm đó chị bận thì nhắn em trước, em báo bên vận chuyển giữ lại, không sao cả."
Câu cuối là câu quan trọng nhất và nhiều người bỏ. Nó cho khách một lối thoát lịch sự. Người định đổi ý sẽ đổi ý ngay bây giờ, khi kiện hàng còn nằm trên bàn bạn, chứ không phải sau khi nó đi được 1.700 cây số.
Quy tắc hai lần gọi, viết ra và làm y hệt mỗi lần. Gọi lần một. Không nghe máy thì nhắn Zalo kèm ảnh món hàng và tổng tiền. Chờ đến giờ chốt gửi hàng trong ngày. Gọi lần hai. Vẫn không được thì đơn đó không đi COD, và bạn nhắn một câu: "Em chưa liên hệ được nên em giữ hàng lại. Khi nào chị rảnh thì nhắn em, hoặc chị chuyển khoản trước rồi em gửi luôn ạ."
Cuộc gọi mà bạn ngại nhất, cuộc gọi cho cái đơn 1.250.000₫ đặt lúc một giờ sáng từ một tài khoản mới toanh không có ảnh đại diện, chính là cuộc gọi phải bấm đầu tiên trong ngày.
Đừng nghĩ gọi là làm phiền. Với khách thật, một cuộc gọi xác nhận làm họ yên tâm hơn, vì họ vừa đưa địa chỉ nhà cho một người lạ trên mạng và bây giờ họ nghe được giọng người đó.
Cọc là công cụ mạnh nhất và cũng là công cụ bị dùng sai nhiều nhất.
Đặt một ngưỡng, viết nó ra, và đừng đàm phán lại với chính mình mỗi lần có đơn. Nhung để ngưỡng ở 800.000₫. Dưới ngưỡng, COD bình thường. Trên ngưỡng và là khách mới, phải cọc 200.000₫ chuyển khoản trước.
Số tiền cọc không cần bằng nửa đơn hàng. Nó chỉ cần làm được hai việc: bù đủ hai chiều cước nếu khách vẫn không nhận, và làm cho người đặt-cho-vui thấy phiền. 200.000₫ trên đơn 1.250.000₫ làm được cả hai. 600.000₫ thì làm mất đơn.
Cách nói để không mất khách. Đừng xin lỗi, đừng giải thích dài, đừng nói câu nào có chữ "vì có nhiều người bom hàng", vì câu đó nói với người đang định mua rằng bạn đang nghi ngờ họ.
Nói thế này: "Đơn trên 800.000₫ bên em nhận cọc 200.000₫, phần còn lại chị trả cho shipper khi nhận hàng. Cọc trừ thẳng vào tiền hàng ạ. Em gửi số tài khoản nhé."
Bốn giây. Không có lời xin lỗi nào trong đó. Nó là chính sách của cửa hàng, không phải là ý kiến về người đang đọc.
Ai được miễn cọc: khách đã mua ít nhất hai lần và nhận đủ cả hai lần. Ghi lại điều đó, vì bắt khách quen cọc là cách nhanh nhất để mất họ.
Ai luôn phải cọc, kể cả dưới ngưỡng: đơn đặt riêng, đơn khắc tên, đơn may theo số đo, đơn nhập về theo yêu cầu. Những món đó nếu bị từ chối thì bạn không bán lại được cho ai, nên toàn bộ rủi ro nằm ở bạn.
Và điều phải nói trước bằng chữ, trên trang bán hàng, không phải sau khi chuyện đã xảy ra: cọc có hoàn lại hay không nếu khách vẫn từ chối nhận. Bạn muốn giữ cọc thì được, đó là quyền của bạn, nhưng nó phải nằm ở đó từ trước khi khách bấm đặt. Chính sách viết sau sự việc không phải chính sách, nó là cãi nhau.
Cuối cùng, phần thật lòng: cọc làm bạn mất đơn. Ai bảo không mất là chưa làm. Nhung mất khoảng hai tới ba đơn mỗi tháng vì người ta ngại chuyển khoản trước cho một shop lần đầu mua. Điều đáng nói là phần lớn những đơn đó nằm đúng vào nhóm hay bị bom. Bạn không mất doanh thu, bạn mất rủi ro. Nhưng đừng tự nói dối là không mất gì.
Một email về giá, ảnh chụp, giao hàng và chuyện nhận tiền. Không quảng cáo, không lấp chỗ trống.
Chỗ này người bán hay kỳ vọng nhầm, rồi trách nhầm.
Shipper làm được: gọi cho khách trước khi tới, giao lại thêm một số lần nhất định, giữ hàng ở bưu cục vài ngày để khách tự tới lấy, và đọc ghi chú giao hàng của bạn nếu bạn có viết.
Shipper không làm được: bắt ai đó nhận một kiện hàng, bắt ai đó trả tiền, chứng minh khách nói dối, hay giao hàng cho một căn nhà không có người.
Còn đồng kiểm, tức là cho khách mở kiện xem trước khi trả tiền, thì không có một câu trả lời chung. Có bên vận chuyển cho, có bên không, có bên chỉ cho nhìn bên ngoài chứ không cho bóc niêm, và có bên tính thêm phí. Nó là điều khoản trong hợp đồng giữa bạn và bên vận chuyển, không phải một quy luật tự nhiên.
Vậy nên hỏi cho ra, bằng văn bản, rồi ghi đúng cái chính sách đó lên trang bán hàng bằng tiếng Việt dễ hiểu. Cảnh một người khách đứng ở cửa cãi nhau với shipper về chuyện được mở hay không được mở là một cách bom hàng rất phổ biến, và nó xảy ra hoàn toàn vì không ai nói trước.
Danh sách những thứ phải hỏi bên vận chuyển và phải có bằng chữ, không phải nghe qua điện thoại:
Bảy câu hỏi. Gửi một lần qua email hoặc Zalo cho nhân viên phụ trách, lưu lại câu trả lời, và bạn hết phải đoán trong cả năm. Cách các khoản phí này ăn vào giá bán nằm ở cách tính phí ship, và phần tiền về theo kỳ đối soát thì ở thu tiền khi giao hàng COD.
Còn một thứ miễn phí mà gần như ai cũng để trống: ô ghi chú giao hàng. Một dòng như "Gọi trước 15 phút, nhà trong hẻm 42 đường số 8, giao giờ hành chính, nếu không có người thì gọi số 09xx" cắt được một phần đáng kể số đơn giao không thành công. Nó không tốn gì cả. Nó chỉ tốn việc bạn nhớ viết.
Người khách đang đứng ở cửa, cầm 1.250.000₫ tiền mặt, và so cái kiện hàng trước mặt với cái ảnh trong đầu họ.
Nếu ảnh của bạn đẹp hơn hàng thật, chính bạn là người trả tiền cho khoảng cách đó, và bạn trả bằng cả hai chiều cước.
Ba thứ gây từ chối tại cửa nhiều nhất đều thuộc về ảnh và chữ, không thuộc về hàng. Màu chụp dưới đèn vàng rồi khách nhận được màu khác. Kích thước không có vật đối chiếu nên khách tưởng to gấp rưỡi. Chất liệu không ghi trong mô tả nên khách tự tưởng tượng ra thứ đắt hơn.
Cả ba đều sửa được trong một buổi chiều, bằng điện thoại, cạnh một cửa sổ. Cách làm nằm ở chụp ảnh sản phẩm bằng điện thoại.
Viết mô tả như thể bạn đang cố làm khách đổi ý. Nói kích thước bằng số. Nói chất liệu bằng tên. Nói cái nhược điểm nhỏ mà người ta sẽ thấy khi mở hộp. Một dòng "da thật nên mỗi tấm vân khác nhau, sẽ không giống ảnh 100%" cứu được nhiều đơn hơn mười tấm ảnh đẹp.
Bạn giữ được danh sách của riêng mình. Số điện thoại, ngày, lý do, một dòng một người. Cái này có ích và bạn nên làm từ đơn thứ nhất.
Danh sách của người khác thì khác. Các nhóm chia sẻ số điện thoại bom hàng có số ghi nhầm, có số của người đã đổi chủ thuê bao, và có số của người bị người khác lấy đặt hộ. Bạn không kiểm chứng được, và một người bị oan sẽ nhớ rất lâu.
Cách dùng đúng của danh sách đen không phải là từ chối bán. Là chuyển người đó sang trả trước, không giải thích, không kể lại chuyện cũ:
"Đơn này bên em nhận chuyển khoản trước ạ, em gửi số tài khoản nhé."
Hết. Không có câu thứ hai. Nếu họ thật lòng muốn mua thì họ chuyển. Nếu không thì bạn vừa tránh được một chuyến xe.
Chuyện này xảy ra nhiều hơn bạn nghĩ, và phần lớn là thật lòng. Người ta ốm, người ta đi công tác gấp, người ta hết tiền đúng tuần đó và ngại nói.
Đừng làm cho họ xấu hổ. Đừng nhắc lại. Một câu, giọng bình thường:
"Dạ em nhận đơn ạ. Lần này mình chuyển khoản trước giúp em nhé, em gửi hàng trong hôm nay luôn."
Bạn vừa giữ được một khách hàng và vừa không chịu rủi ro lần thứ hai. Có người sẽ im lặng biến mất. Có người sẽ chuyển tiền và trở thành khách quen, vì bạn là người duy nhất không làm to chuyện.
Không theo số đơn. Theo tỉ lệ và theo giá trị.
Việc đầu tiên là biết con số của mình. Đếm ba tháng gần nhất: số đơn bị từ chối chia cho số đơn đã gửi. Nếu bạn chưa từng đếm thì đó là việc phải làm trước khi đọc tiếp bất cứ lời khuyên nào, kể cả bài này.
Rồi so hai thứ. Bên này là chi phí bom hàng mỗi tháng. Bên kia là số đơn bạn sẽ mất nếu bỏ COD, nhân với lãi gộp một đơn. Với phần lớn người bán ở Việt Nam, bỏ COD hoàn toàn là mất nhiều hơn được, vì COD là mặc định và khách quen với nó tới mức một shop không cho COD trông giống một shop có vấn đề.
Nên câu trả lời gần như luôn là ở giữa. COD cho đơn dưới ngưỡng. Chuyển khoản trước hoặc cọc cho đơn trên ngưỡng. Khách quen thì nới, khách mới thì siết. Ngưỡng đó là con số bạn tự đặt và tự sửa sau mỗi quý, không phải con số ai đó trên mạng đưa cho bạn.
Đơn từ Sailo về đủ thông tin: tên, món hàng, tuỳ chọn, địa chỉ, tổng tiền. Nghe nhỏ nhưng nó cắt hẳn một loại bom hàng, cái loại khách mở hộp ra và nói "tôi đâu có đặt màu này". Khi khách tự chọn tuỳ chọn trên trang thay vì nhắn "cho mình cái màu nâu nâu ấy", không còn chỗ cho hiểu nhầm.
COD trong Sailo có một ô ghi chú giao hàng dạng văn bản tự do. Đó là chỗ để viết cái dòng hướng dẫn ở trên.
Chuyển khoản có các ô riêng cho tên ngân hàng, tên chủ tài khoản, số tài khoản, IBAN và SWIFT/BIC, cộng một ô hướng dẫn tự do. Bạn cần thu cọc thì bạn đưa số tài khoản ở đó.
Đánh giá sản phẩm có trên mọi gói. Khách để tên, chấm từ 1 tới 5 sao, viết chữ nếu muốn, và không có gì hiện lên trang cho tới khi bạn duyệt. Đánh giá thật của người đã mua làm giảm sự do dự ở cửa, mà do dự ở cửa chính là bom hàng.
Về phí: với các kênh thủ công, gồm chuyển khoản ngân hàng, COD, WhatsApp, Instagram, Telegram, email và điện thoại, Sailo không chạm vào tiền và không thu gì cả. Riêng thanh toán thẻ có phí 1–3% trên giá trị hàng sau giảm giá, không tính phí giao hàng và thuế, thu dưới dạng Stripe application fee, và cần một tài khoản Stripe đã được duyệt.
Bây giờ ba thứ Sailo không làm, nói thẳng vì bài này là bài về tiền của bạn.
Thứ nhất, không có tính năng đặt cọc. Cọc là một đơn riêng bạn tạo, hoặc một khoản chuyển khoản bạn tự xác nhận bằng cách mở app ngân hàng ra nhìn. Sailo không biết tiền đã về. Không ai làm việc đó thay bạn.
Thứ hai, không có danh sách đen, không có xác minh số điện thoại, không có chấm điểm khách hàng, và không kết nối với bên vận chuyển nào. Cuộc gọi xác nhận là bạn gọi. Đối soát là bạn đối soát.
Thứ ba, và đây là thứ ảnh hưởng tới túi tiền nhiều nhất: kênh thẻ của Sailo chạy trên Stripe và chỉ Stripe. Tính đến tháng 8 năm 2026, Việt Nam không nằm trong danh sách quốc gia Stripe hỗ trợ trên stripe.com/global. Nghĩa là nút thanh toán thẻ có thể không dùng được với người bán ở Việt Nam, dù trả gói nào. Đừng trả 49 USD một tháng để chờ nút đó hiện ra. Danh sách của Stripe có thay đổi, nên tự mở stripe.com/global kiểm tra trước khi quyết định bất cứ điều gì.
Điều đó nghe như tin xấu, nhưng với bài này thì không hẳn. Công cụ chống bom hàng mạnh nhất bạn có là chuyển khoản trước, và chuyển khoản là kênh Sailo không thu của bạn một đồng nào.
Cũng nói luôn cho rõ: Sailo không có kênh MoMo, ZaloPay hay VNPay, và cũng không có kênh ví điện tử nào khác. Nếu bạn nhận cọc qua ví, bạn ghi số ví hoặc hướng dẫn quét mã vào ô hướng dẫn của phần chuyển khoản, rồi tự xác nhận khi tiền về. Đó là cách làm thủ công chạy được hằng ngày, nhưng nó là cách làm thủ công chứ không phải một tính năng.
70 đơn một tháng. Túi 1.250.000₫, vốn khoảng 750.000₫, lãi gộp khoảng 500.000₫ một chiếc.
Trước: khoảng 6 đơn bị từ chối mỗi tháng. Gọi tròn là 8,5%. Chi phí trực tiếp khoảng 528.000₫, cộng bốn triệu rưỡi tiền vốn quay vòng chậm, cộng ba buổi tối ngồi nhắn tin với những người đã ngừng trả lời.
Chị đổi ba việc, không việc nào tốn tiền.
Gọi xác nhận mọi đơn trên 800.000₫, trước 5 giờ chiều, theo đúng bốn câu ở trên. Cọc 200.000₫ với khách mới đặt đơn trên ngưỡng. Và viết một dòng ghi chú giao hàng thay vì để trống ô đó.
Sau ba tháng: khoảng 2 đơn bị từ chối mỗi tháng. Mất thêm chừng hai đơn vì có người không muốn cọc. Tính ra, số túi bán được gần như không đổi, nhưng số túi đi được 1.700 cây số rồi quay về thì giảm hai phần ba.
Cái thay đổi lớn nhất không nằm trong bảng tính. Bốn giờ chiều không còn là khung giờ chị sợ nghe điện thoại nữa.
Ba việc, làm được trong một buổi tối.
Mở bảng giá của bên vận chuyển bạn đang dùng và tìm cho ra dòng nói về hoàn hàng. Nếu không tìm thấy thì nhắn cho nhân viên phụ trách bảy câu hỏi ở trên và lưu lại câu trả lời bằng chữ.
Mở trang bán hàng và viết một dòng vào ô ghi chú giao hàng. Chỉ một dòng, nói giờ giao được và cách tìm nhà bạn.
Đặt một ngưỡng cọc bằng con số cụ thể, viết nó lên trang, và bắt đầu áp dụng từ đơn tiếp theo chứ không phải từ tháng sau.
Sau đó thì phần còn lại là chuyện bán hàng bình thường. Nếu đơn của bạn vẫn đang chạy rải rác trong bình luận và tin nhắn chờ, cách gom chúng lại về một chỗ nằm ở bán hàng qua Facebook. Còn nếu bạn đang tính lại toàn bộ cách nhận đơn và thu tiền, bắt đầu từ bán hàng online không cần website, vì phần lớn chuyện bom hàng được quyết định ở khâu đặt đơn chứ không phải ở cửa nhà khách.
Viết bởi
Sailo team
Một liên kết, cả cửa hàng của bạn.
Một email về giá, ảnh chụp, giao hàng và chuyện nhận tiền. Không quảng cáo, không lấp chỗ trống.
Sailo chỉ thêm cho nó một cánh cửa trước — để người ta xem, so sánh và thấy giá trước khi nhắn cho bạn.
Nhận liên kết của bạnMiễn phí trong thời gian beta · Không cần thẻ