Mọi đơn hàng đều phải qua bốn việc, và website chỉ làm tốt một việc trong đó. Cách sắp xếp catalogue, nhận đơn, thu tiền và giao hàng ở Việt Nam.
Sailo team17 phút đọc
Ai đó vừa báo giá cho bạn 12 triệu để làm một cái website. Kèm theo là 1,2 triệu tiền hosting mỗi năm, và một câu "chị cứ làm đi rồi khách tự vào".
Đừng làm.
Bạn không cần website. Bạn cần bốn thứ: một chỗ để người ta xem được hàng và thấy được giá, một cách nhận đơn mà đơn không trôi mất, một cách thu tiền, và một cách giao. Website là một trong nhiều cách làm thứ nhất, và nó không làm ba thứ còn lại. Với người bán nhỏ ở Việt Nam, nó cũng là cách đắt nhất.
Trang làm nến thơm thủ công ở Đà Nẵng. Một hũ 185.000₫, khoảng 40 đơn một tháng, khách tới từ Facebook và chốt đơn trong Zalo. Chị bán được hai năm rồi và chưa từng có website. Cái chị thiếu không phải là website. Cái chị thiếu là một chỗ để dán giá lên, để đừng phải gõ lại bảng giá bốn mươi lần một tháng.
Bài này là bài tổng, nói qua toàn bộ hệ thống. Mỗi phần đều có một bài riêng đi sâu, và tôi sẽ dẫn tới đúng chỗ khi tới phần đó.
Không có ngoại lệ. Đơn 50.000₫ hay đơn 5 triệu đều đi qua đủ bốn việc này.
| Việc | Ở Việt Nam nó thường xảy ra ở đâu | Ai đang làm nó cho bạn |
|---|---|---|
| Người ta biết tới bạn | Facebook, TikTok, nhóm Zalo, người quen giới thiệu | Nền tảng, và bạn |
| Người ta quyết định mua | Inbox Messenger hoặc Zalo, sau khi hỏi giá và hỏi ship | Bạn, gõ tay |
| Tiền chuyển từ họ sang bạn | COD qua shipper, hoặc chuyển khoản ngân hàng | Bên vận chuyển, hoặc ngân hàng |
| Hàng tới tay họ | Bên vận chuyển, hoặc bạn tự giao nếu cùng thành phố | Bên vận chuyển |
Nhìn cột cuối. Bạn đang ở đó hai lần, và cả hai lần đều là việc gõ tay.
Website giải quyết được nửa việc thứ hai. Nó cho người ta một chỗ để xem hàng và thấy giá, thay vì hỏi bạn. Đó là một việc có giá trị thật, và đó cũng là việc duy nhất nó làm.
Website không mang người tới. Nó không thu tiền hộ bạn nếu bạn không cắm cổng thanh toán vào, mà cổng thanh toán thì lại là một hợp đồng khác, một khoản phí khác, một vòng giấy tờ khác. Nó không nói chuyện với khách trong inbox. Nó không giao hàng.
Cái nó chắc chắn làm được là tốn của bạn 12 triệu và vài buổi tối.
Có ba cách người bán nhỏ ở Việt Nam đang làm. Không cách nào sai. Chúng khác nhau ở chỗ bạn trả bằng gì.
| Cách làm | Bạn trả bằng | Ai giữ khách | Bắt đầu mất bao lâu |
|---|---|---|---|
| Chỉ chat, không có trang nào | Thời gian gõ lại, và những đơn trôi mất | Bạn, nhưng chỉ trong đầu bạn | Không mất phút nào |
| Sàn thương mại điện tử | Phần trăm trên mỗi đơn, cộng chương trình khuyến mãi của sàn | Sàn | Vài ngày, kèm giấy tờ |
| Một trang bán hàng có link riêng | Một khoản cố định nhỏ hoặc không mất gì | Bạn | Vài chục phút |
Về sàn, một điều phải nói cho công bằng: sàn mang người tới cho bạn, và đó là thứ mà cái link của bạn không làm được. Nếu bạn bán một món hàng phổ thông mà người ta chủ động đi tìm, sàn có thể là chỗ đúng. Phí của từng sàn thay đổi theo ngành hàng và theo từng chương trình, nên đừng tin con số ai đó đọc cho bạn nghe. Mở bảng phí của sàn bạn đang dùng, tìm đúng ngành hàng của mình, và tự cộng.
Còn cái mất lớn nhất ở sàn không phải là phí. Là bạn không có số điện thoại của khách, không có cách nhắn lại cho họ, và ngày sàn đổi thuật toán thì bạn không đổi được gì cả.
Phần lớn người bán ở Việt Nam đang ở cách thứ nhất, và nó chạy được lâu hơn nhiều người tưởng. Nó chỉ hỏng ở đúng những chỗ này.
Bạn gõ lại bảng giá. Bốn mươi đơn một tháng nghĩa là ít nhất bốn mươi lần trả lời "bao nhiêu ạ", cộng chừng đó lần trả lời "ship bao nhiêu", cộng những lần gửi lại ảnh vì khách không kéo lên xem. Mỗi lần hai phút. Cứ tự nhân.
Đơn nằm rải ở ba chỗ. Một cái trong bình luận bài đăng, một cái trong tin nhắn chờ của Messenger, một cái trong Zalo, và địa chỉ thì khách gửi từ tháng trước. Đến tối bạn gói hàng và không chắc còn thiếu ai.
Người hỏi lúc 11 giờ đêm thì sáng mai không mua nữa. Không phải vì họ giận. Vì họ hết hứng, và vì trong lúc chờ bạn trả lời thì họ lướt tiếp và thấy chỗ khác có giá dán sẵn.
Và cái tốn nhất, cái không ai đếm: bạn tự làm mình mệt tới mức không muốn đăng bài nữa. Một tháng nghỉ đăng bài là một tháng không có khách mới, và cái đó thì không có trong bảng tính nào cả.
Không cần đẹp. Cần trả lời được ba câu này ngay ở màn hình đầu tiên:
Câu nào phải bấm thêm một lần nữa mới có đáp án là câu người ta trả lời bằng cách thoát ra.
Giá dán sẵn trên trang không phải là chi tiết nhỏ. Nó là ranh giới giữa người đang xem và người đang mua.
Nhiều người bán giấu giá vì sợ đối thủ xem, hoặc vì muốn khách phải nhắn tin để còn "tư vấn". Cả hai lý do đều có lý, và cả hai đều đắt hơn bạn nghĩ. Đối thủ vẫn xem được bằng cách nhắn tin giả làm khách. Còn người mua thật thì không nhắn.
Ảnh cũng nằm ở đây, và ảnh quan trọng hơn ở Việt Nam so với nhiều nơi khác, vì lý do rất cụ thể: phần lớn đơn là COD, nghĩa là khách sẽ đứng ở cửa nhà mình, cầm tiền mặt, và so hàng thật với cái ảnh họ nhớ. Ảnh đẹp hơn hàng thật là một cách bị từ chối tại cửa. Cách chụp bằng điện thoại, một cửa sổ, không cần studio, nằm ở chụp ảnh sản phẩm bằng điện thoại.
Ở Việt Nam, khám phá xảy ra trên Facebook và TikTok, còn cuộc trò chuyện thì đi tiếp sang Zalo. Đó không phải khuyết điểm cần sửa. Đó là cách người ta mua, và bạn xếp hệ thống theo nó chứ không bắt nó theo bạn.
Việc cần làm là tách hai thứ ra: chỗ nói chuyện, và chỗ ghi lại.
Nói chuyện thì cứ ở Messenger và Zalo, không sao cả. Nhưng đơn phải hạ cánh xuống một chỗ có cấu trúc, có tên, có món, có tuỳ chọn, có địa chỉ, có tổng tiền. Một chỗ. Nếu bạn phải cuộn lên trong một luồng chat để tìm địa chỉ thì sớm muộn bạn cũng gửi nhầm.
Chi tiết cho từng kênh: bình luận, livestream, nhóm, fanpage nằm ở bán hàng qua Facebook. Còn chuyện chốt đơn theo tuần với khách quen, đặt tên danh bạ, và cách để một đơn sống sót trong luồng chat thì ở bán hàng qua Zalo.
Ở Việt Nam có hai kênh thật sự chạy được, và bạn nên có cả hai.
COD là mặc định. Shipper thu tiền mặt tại cửa và tiền quay về bạn ở kỳ đối soát vài ngày sau. Khách quen với nó tới mức một shop không cho COD trông giống một shop có vấn đề. Cái giá của nó là bạn bỏ vốn trước, chờ tiền sau, và phải tự đối chiếu xem đơn nào đã thu được. Toàn bộ cơ chế đó nằm ở thu tiền khi giao hàng COD.
Chuyển khoản ngân hàng thì tiền về ngay và bạn không mất gì cho ai. Đổi lại, bạn phải tự mở app ngân hàng ra nhìn, vì ảnh chụp màn hình không phải là tiền. Ảnh chụp màn hình là ý định trả tiền, trình bày rất đẹp.
Và có một khoản chi phí mà chỉ người bán ở đây mới thật sự hiểu: bom hàng. Khách từ chối nhận kiện COD ngay tại cửa. Bạn trả cước chiều đi, trả cước chiều về, và nhận lại món hàng sau một tuần, có khi móp hộp rách tem. Với một cái túi 1,2 triệu thì đó là vài trăm nghìn tiền cước cộng gần một triệu tiền vốn nằm im. Nó xảy ra hằng tuần và gần như không có bài tiếng Anh nào nói tới nó. Cách hạ tỉ lệ đó xuống, gồm gọi xác nhận trước khi gửi và đặt cọc cho đơn giá trị cao, nằm ở xử lý khách bom hàng.
Về ví điện tử: rất nhiều người bán nhận MoMo hoặc ZaloPay và cách đó chạy tốt hằng ngày. Nói trước để bạn không mất thời gian: đó là việc bạn tự làm, tự đưa số, tự xác nhận. Không có công cụ nào trong bài này làm hộ bạn phần đó.
Một email về giá, ảnh chụp, giao hàng và chuyện nhận tiền. Không quảng cáo, không lấp chỗ trống.
Phí ship là chỗ người bán nhỏ âm thầm mất tiền nhiều nhất, vì nó mất từng ít một, đều đặn, trên mọi đơn.
Bốn cách tính: đồng giá, theo khu vực, theo cân nặng, và miễn phí trên một ngưỡng. Mỗi cách đẩy rủi ro về một phía khác nhau. Cái bẫy hay gặp nhất là trọng lượng quy đổi, tức là hàng nhẹ mà cồng kềnh bị tính theo kích thước chứ không theo cân, và người bán nến, bán gốm, bán quần áo mùa đông đều dính. Cách tính và cách chọn ngưỡng miễn ship nằm ở tính phí ship thế nào.
Một việc nên làm trong tuần này, dù bạn có đọc bài đó hay không: nhắn cho bên vận chuyển bạn đang dùng và xin bằng văn bản bốn thứ. Phí thu hộ COD tính thế nào. Hoàn hàng có tính cước không. Giao lại mấy lần. Chu kỳ đối soát bao lâu. Bốn câu hỏi, một tin nhắn, và bạn hết phải đoán trong cả năm.
Nếu bạn chưa bán được đơn nào, phần trên vẫn chưa phải việc cần làm hôm nay.
Đơn đầu tiên gần như luôn tới từ người đã biết bạn. Người trong danh bạ, người trong nhóm Zalo cư dân, đồng nghiệp cũ, hội đồng hương. Không phải từ một người lạ lướt qua bài đăng của một tài khoản chưa ai từng mua.
Cái quyết định đơn đầu tiên là một tin nhắn bạn phải tự gõ và tự gửi, cho một người mà bạn đã có số. Không có công cụ nào gửi hộ. Cách viết tin nhắn đó, và cách hỏi xin đánh giá sau khi giao xong, nằm ở cách có đơn hàng đầu tiên.
Sailo cho bạn một link dạng sailo.store/tênbạn, chạy ngay khi đăng ký. Trên đó là danh mục hàng, giá, tuỳ chọn, và một nút đặt hàng. Đơn về đủ tên, món, tuỳ chọn, địa chỉ và tổng tiền. Giao diện có 35 ngôn ngữ.
Các kênh thanh toán và liên hệ, đây là danh sách đầy đủ, không có thêm gì ngoài danh sách này: thẻ, WhatsApp, Telegram, Instagram, email, điện thoại, chuyển khoản ngân hàng, và COD.
Chuyển khoản có các ô riêng cho tên ngân hàng, tên chủ tài khoản, số tài khoản, IBAN và SWIFT/BIC, cộng một ô hướng dẫn dạng văn bản tự do. COD có một ô ghi chú giao hàng cũng dạng văn bản tự do, và đó là chỗ bạn viết "gọi trước 15 phút, nhà trong hẻm, giao giờ hành chính".
Đánh giá sản phẩm có trên mọi gói. Khách để tên, chấm từ 1 tới 5 sao, viết chữ nếu muốn, và không có gì hiện lên trang cho tới khi bạn duyệt.
Gói Free là 0 đồng: 10 sản phẩm, 7 ngày số liệu, các kênh chat và các hình thức thanh toán thủ công. Pro là 19 USD/tháng hoặc 180 USD/năm: 100 sản phẩm, 1 năm số liệu, bỏ badge Sailo, xuất CSV. Business là 49 USD/tháng hoặc 468 USD/năm: không giới hạn sản phẩm, 3 năm số liệu, affiliate, và phí thẻ chỉ còn 1%.
Phí: với các kênh thủ công, gồm chuyển khoản, COD, WhatsApp, Instagram, Telegram, email và điện thoại, Sailo không chạm vào tiền và không thu gì cả. Riêng thẻ có phí 1–3% trên giá trị hàng sau giảm giá, không tính phí giao hàng và thuế, thu dưới dạng Stripe application fee.
Bây giờ ba thứ phải nói thẳng, vì bài này là bài tổng và người đọc nó đang cân nhắc bỏ tiền.
Zalo không phải một kênh của Sailo. Không có nút Zalo, không có chuyển đơn sang Zalo, không có tích hợp Zalo OA. Người bán qua Zalo dùng kênh điện thoại, tức là đơn về kèm số điện thoại của khách và bạn tự mở Zalo trên số đó, hoặc dùng phần hướng dẫn chuyển khoản, rồi tự chạy cuộc trò chuyện. Sailo giữ danh mục, giá và cái đơn. Phần nhắn tin là bạn.
Không có MoMo, ZaloPay, VNPay hay bất kỳ ví điện tử nào. Nếu bạn nhận ví, bạn ghi số ví hoặc hướng dẫn quét mã vào ô hướng dẫn của phần chuyển khoản, rồi tự xác nhận khi tiền về. Cách đó chạy được hằng ngày, nhưng nó là cách làm thủ công chứ không phải một tính năng.
Thanh toán thẻ chạy trên Stripe và chỉ Stripe. Tính đến tháng 8 năm 2026, Việt Nam không nằm trong danh sách quốc gia Stripe hỗ trợ trên stripe.com/global. Nghĩa là nút thẻ có thể không dùng được với người bán ở Việt Nam, dù trả gói nào. Đừng bỏ tiền cho bất kỳ gói nào để chờ nút đó hiện ra. Danh sách của Stripe có thay đổi, nên tự mở stripe.com/global kiểm tra trước khi quyết định.
Điều đó nghe như tin xấu. Trên thực tế nó chỉ nói lại đúng cái mà bài này nói từ đầu: ở Việt Nam, COD và chuyển khoản gánh gần như toàn bộ, và cả hai đều nằm trên gói miễn phí, cả hai đều không mất phí cho Sailo.
Một hạn chế nữa cần biết trước khi bắt đầu: Sailo không thể biết tiền đã về. Đơn chuyển khoản được đánh dấu đã trả vì bạn mở app ngân hàng ra nhìn. Đơn COD được đánh dấu đã trả vì bạn mở bảng đối soát của bên vận chuyển ra đối chiếu. Không ai làm việc đó thay bạn, và nếu bạn bỏ một tuần thì danh sách đơn của bạn ngừng đúng.
40 đơn một tháng, 185.000₫ một hũ, khoảng 7.400.000₫ doanh thu.
Cái báo giá website là 12.000.000₫, cộng 1,2 triệu hosting mỗi năm. Tức là gần hai tháng doanh thu, và toàn bộ lãi của nhiều tháng hơn thế, đổi lấy một chỗ để dán giá.
Chị dùng gói Free. Chín mùi hương, mỗi mùi hai cỡ, thành 18 sản phẩm. Vừa khít trong giới hạn 20 của gói miễn phí, và đó cũng là chỗ chị sẽ phải quyết định khi ra mùa mới, vì mùi thứ mười là sản phẩm thứ 19 và 20, còn mùi thứ mười một thì hết chỗ. Đó là hạn chế thật, không phải chi tiết nhỏ.
Cái đổi khác không phải doanh thu. Ba tuần đầu doanh thu gần như y hệt. Cái đổi là chị không còn gõ lại bảng giá, khách tự chọn mùi và cỡ nên hết cảnh gói nhầm, và những người hỏi lúc 11 giờ đêm thì tự xem giá rồi tự đặt luôn thay vì chờ tới sáng rồi quên.
Sau ba tháng thì doanh thu có nhích, nhưng nhích vì chị có thời gian đăng bài đều trở lại. Đó mới là cơ chế thật, và nó không nằm trong tính năng nào cả.
Có lúc câu trả lời là có, và tôi nói ra dù nó không có lợi cho bên viết bài này.
Bạn cần website khi bạn cần một chức năng riêng mà không công cụ nào có, ví dụ một bộ cấu hình sản phẩm phức tạp hoặc một luồng đặt hàng đặc thù. Khi bạn chạy quảng cáo ở mức phải đo lường sâu và thử nhiều phiên bản trang. Khi bạn bán cho doanh nghiệp và cần báo giá, hợp đồng, hoá đơn theo quy trình của họ. Hoặc khi bản thân thương hiệu là thứ bạn bán, và giao diện chính là sản phẩm.
Còn nếu bạn đang bán nến, bán đồ ăn, bán quần áo, bán mỹ phẩm, bán đồ handmade, với dưới vài trăm đơn một tháng, qua Facebook và Zalo, thu bằng COD và chuyển khoản, thì website giải quyết đúng một việc bạn đang có, và giải quyết nó đắt gấp nhiều lần cần thiết.
Còn một việc nữa nằm ngoài phạm vi bài này và bạn đừng lấy bài này làm căn cứ: nghĩa vụ thuế và chuyện đăng ký kinh doanh. Quy định thay đổi và tuỳ trường hợp. Hỏi cơ quan thuế địa phương hoặc một người làm kế toán trước khi doanh thu lớn lên, đừng hỏi một bài blog.
Mở điện thoại, chụp lại ba món bán chạy nhất cạnh cửa sổ, và viết giá bên dưới từng món. Chỉ ba món thôi.
Nhắn cho bên vận chuyển bạn đang dùng và xin bốn con số bằng văn bản: phí thu hộ COD, cước hoàn hàng, số lần giao lại, chu kỳ đối soát.
Rồi chọn đúng một khâu đang làm bạn mất thời gian nhất và sửa khâu đó trước. Nếu đó là đơn trôi mất trong bình luận, bắt đầu ở bán hàng qua Facebook. Nếu đó là khách quen và đơn theo tuần, ở bán hàng qua Zalo. Nếu đó là tiền, ở thu tiền khi giao hàng COD. Nếu đó là những kiện hàng quay về, ở xử lý khách bom hàng. Và nếu bạn còn chưa có đơn nào, thì chỉ có một chỗ để bắt đầu, là cách có đơn hàng đầu tiên.
Viết bởi
Sailo team
Một liên kết, cả cửa hàng của bạn.
Một email về giá, ảnh chụp, giao hàng và chuyện nhận tiền. Không quảng cáo, không lấp chỗ trống.
Sailo chỉ thêm cho nó một cánh cửa trước — để người ta xem, so sánh và thấy giá trước khi nhắn cho bạn.
Nhận liên kết của bạnMiễn phí trong thời gian beta · Không cần thẻ